greenrice:

greenrice:

grog blossom ? ok, blossom. mặt hoa da suýt phấn (◡‿◡✿)  

Đến hẹn lại lên, mặt lại như đống rác.

ôi Đồng Thị Cảm.

greenrice:

greenrice:

grog blossom ? ok, blossom. 

mặt hoa da suýt phấn (◡‿◡✿)  

Đến hẹn lại lên, mặt lại như đống rác.

ôi Đồng Thị Cảm.

Stay in my arm if you dare. 
I don’t wanna hurt anymore. 

Stay in my arm if you dare. 

I don’t wanna hurt anymore. 

Tại sao cứ chán nản rồi không muốn giao thiệp gì với thế giới bên ngoài. Thế mà bên trong đã lịm đi và héo hon theo từng ngày. Chết trong chết ngoài. Chết thật.

Nếu mình mệt, thì có ai quản. 
Dạo này đến khóc cũng chả buồn. 
Năm 22 là bóng. Nhưng nhất định 33 tuổi sẽ có chó. Một đàn chó luôn.

Nếu mình mệt, thì có ai quản. 

Dạo này đến khóc cũng chả buồn. 

Năm 22 là bóng. Nhưng nhất định 33 tuổi sẽ có chó. Một đàn chó luôn.

Những ngày dài, san sát, liền kề. Bản thân như đang vụn vỡ, cố gắng chắp vá mảnh còn lại thành một cái gì đó để chống chọi. 

Những ngày dài, san sát và liền kề.

Cho đến giờ mình vẫn rất bình tĩnh. Thật lòng xen một chút đợi chờ. Cái chết được báo trước, theo một cách nào đó vẫn có mặt hơn. Dọn cỗ cho những cảm xúc chuếnh choáng và kéo lê sự buồn rầu cũng không hẳn là lựa chọn tồi.

Tối nay anh cả gọi điện, và sự thật được phóng ra ngoài thành tất cả câu từ, con chữ. Chả còn gì để dấu diếm cả. Mình nghĩ thật khổ thân cho anh mình khi có đứa em thế này. Hai từ “tích sự” thật quá xa vời thì phải. Nhưng mình không ngờ mình nói ra mọi thứ thanh thản, nhẹ nhõm và bình tâm đến thế. Có thể do ảnh hưởng từ phía bên kia cầu nối, anh ở đó sừng sững cho mình tựa vào, nói những lời chấn an và bảo mình không có sao cả; anh cho mình lại một tí tị ti tự tin ít ỏi tưởng đã bị tiêu diệt. Không sao cả. Không việc gì và không đời nào anh để mình phải sống khổ cực và lo lắng đâu. Mai làm ngay cái thẻ MB anh chuyển tiền. 

Dù sao thì những người phụ nữ trong đời anh đủ nhiều rồi, mẹ, vợ và giờ là con gái. Còn chỗ nào cho mình không. ?

P/s: Chẳng liên quan nhưng từ hôm nay mình làm xế đưa đón bà bạn. Mình còn nhớ lâu lâu dạo trước khi bạn trai bà đi xa, bảo là ở nhà gửi gắm bà ta cho mình, làm xế khi cần và làm chỗ dựa khi muốn. Thế cho hỏi, còn mình thì sao? Haha.

Cho em hỏi lại người thương đã tới Trái Đất chưa anh? 

Sưu tầm.

Thường những người có trái tim tan vỡ 
Trong đám đông rất ít nhận ra nhau 
Sau nụ cười ấm áp trên môi họ 
Là những mảnh ước mơ nát vụn, u sầu.

Họ học được cách giữ lòng thanh thản 
Trước trận mưa, con nắng; lúc buồn vui 
Họ tập được cách giữ hồn an tĩnh
Dẫu tha nhân sao quá dễ thay dời.

Họ cười mãi lúc nghe lời điêu trá
Tìm loay hoay trong đó chút chân thành
Họ tự nghĩ chẳng có gì vĩnh viễn
Dối lừa này rồi cũng sẽ qua nhanh.

Họ nhắm mắt để lần theo ánh sáng 
Những vì sao đang tắt lịm giữa trời
Họ khép cửa để chờ nghe tiếng gõ
Hay một lời đồng vọng, dẫu xa xôi.

Thường những người có trái tim tan vỡ 
Trong đám đông rất ít nhận ra nhau 
Họ chẳng muốn trận buồn lây nhiễm nữa
Nên một mình đóng cửa, một mình đau.

Thật ra thì thế này cũng tốt. Tự do tự tại. 

Hôm nay lòng dạ đã nhẹ nhõm đi rất nhiều. Nghĩ lại thì chẳng việc gì phải trao cho anh Việt teo kia lắm quyền hành mà làm mình đau buồn tới thế; cũng y chang cái kiểu yêu người không yêu mình. Đơn giản, dứt thôi.

:-j

Đúng là chả gì làm mình đau lòng được nếu bản thân mình không cho phép. 

Một tháng tâm trạng cứ treo lửng lơ trên một cây kim nhọn hoắt. Dễ nản dễ xúc động. Để rồi chẳng biết kết cục nó lại thế này, để rồi chẳng biết làm gì hơn bất lực đón nhận.
Vốn dĩ cảm xúc lúc nào cũng chảy tồng tộc mang xô ra hứng cũng không hết, nên lúc nào cũng lo lắng, sắp xếp, dọn những chỗ thật sạch sẽ đón đợi ngày 15, 16 ấy đến. Và điều mình mong đợi là sự ra đi. Mình đã đánh đổi bằng một vài sứt mẻ. Mình tưởng hồng vận đã tới. Mình ngỡ được gặt hái được “vụ chiêm” cuối năm sau bao cơ hội, ủ ê. …
Thế mà lại ôm vào lòng đấy toàn đau thương và rầu rĩ. Giờ moi lồng ngực trái ra chắc được quả tim vừa đen vừa thối.
Kết quả này như bản án đóng cộp vào mặt mình, đánh gục đi sự tự tin vốn dĩ ít ỏi, làm chết yểu tất tần tật những đức tính thuộc hàng tích cực. Bản thân hóa ra không thể cải tạo. Mình biết mình rất xấu. Nhưng nó rõ nét zin zin thế này thì thật đau lòng. Đau quá. Mình chỉ muốn ôm mẹ khóc một trận tơi bời khói lửa. Chỉ muốn gọi cho anh ngay tắp lự và khóc ngon lành như 5 năm trước, nói cho anh tất cả, rằng em sắp sửa bị đuổi ra đường và công việc thì fail thật thần thân rồi. 
Bữa nay đi làm về mà cứ thất tha thất thểu cắm mặt xuống đất. Lòe nhòe. 
Nhưng trong lòng có một tí thảnh thơi. Ừ thế là hết. Thành phố này rốt cuộc muốn rũ bỏ mình rồi. Giờ đi đâu, chắc là dễ rồi. Không phải đợi chờ, không có ràng buộc.
…

Một tháng tâm trạng cứ treo lửng lơ trên một cây kim nhọn hoắt. Dễ nản dễ xúc động. Để rồi chẳng biết kết cục nó lại thế này, để rồi chẳng biết làm gì hơn bất lực đón nhận.

Vốn dĩ cảm xúc lúc nào cũng chảy tồng tộc mang xô ra hứng cũng không hết, nên lúc nào cũng lo lắng, sắp xếp, dọn những chỗ thật sạch sẽ đón đợi ngày 15, 16 ấy đến. Và điều mình mong đợi là sự ra đi. Mình đã đánh đổi bằng một vài sứt mẻ. Mình tưởng hồng vận đã tới. Mình ngỡ được gặt hái được “vụ chiêm” cuối năm sau bao cơ hội, ủ ê. …

Thế mà lại ôm vào lòng đấy toàn đau thương và rầu rĩ. Giờ moi lồng ngực trái ra chắc được quả tim vừa đen vừa thối.

Kết quả này như bản án đóng cộp vào mặt mình, đánh gục đi sự tự tin vốn dĩ ít ỏi, làm chết yểu tất tần tật những đức tính thuộc hàng tích cực. Bản thân hóa ra không thể cải tạo. Mình biết mình rất xấu. Nhưng nó rõ nét zin zin thế này thì thật đau lòng. Đau quá. Mình chỉ muốn ôm mẹ khóc một trận tơi bời khói lửa. Chỉ muốn gọi cho anh ngay tắp lự và khóc ngon lành như 5 năm trước, nói cho anh tất cả, rằng em sắp sửa bị đuổi ra đường và công việc thì fail thật thần thân rồi. 

Bữa nay đi làm về mà cứ thất tha thất thểu cắm mặt xuống đất. Lòe nhòe. 

Nhưng trong lòng có một tí thảnh thơi. Ừ thế là hết. Thành phố này rốt cuộc muốn rũ bỏ mình rồi. Giờ đi đâu, chắc là dễ rồi. Không phải đợi chờ, không có ràng buộc.