Tháng chín này dù thế nào chị vẫn giữ lời dẫn em tới đỉnh Quy Hồ, mới mẻ, trong trẻo nhé.

Đi hay ở em chưa quyết ngay được, nhưng đi đâu kiểu “tàu nhanh” thế này em lúc nào cũng quất tất.

Bác đang họp, bác bảo sẽ gọi lại cho mình. Thấy an tâm gấp bội phần so với em của ngày hôm qua; khi mà liên tiếp những cuộc gọi và cơ hội ập tới.

Một sự đợi chờ và suy nghĩ suẩn ngốc có thể làm mình đánh mất đi cơ hội, chạm tới một môi trường hoàn toàn khác mà vẫn hằng khát khao. Thật là ngu ngốc, nếu cơ hội lần này bị vuột mất, mình đích thực là một kẻ thất bại. 

I am a loser.

Không liên quan nhưng có một sự khó chịu nhẹ cứ trào lên, tôi mà là anh, bỏ quách nó đi cho xong. Anh xứng đáng hơn thế này nhiều lần, làm sao phải níu phải kéo một người không biết trân trọng mình như thế! Mất hết cả giá. Giá đem đi xào con ngon hơn triệu lần.

Haiz.

Lại sống trong thấp thỏm chờ mong. Đợi. Đợi.Đợi. Đúng là đợi cái đ gì mà đợi.

hahaa
Đi tra ngay tắp lự, và đúng là thế. Hay nhở người thương nhở. 
=p~

hahaa

Đi tra ngay tắp lự, và đúng là thế. Hay nhở người thương nhở. 

=p~

Mình chợt cảm thấy vô cùng giận dữ, khi mà đột ngột cậu ta hỏi một câu quan tâm, về dự định của mình trong thời gian tới - cái mà chỉ mới có 2 người biết chưa kể cậu ta. Mình chỉ muốn nói rắng dứt khoát cậu ta không là lý do để mình rời bỏ thành phố này, chưa bao giờ cậu quan trọng để có thể làm điều đó cả; huống chi rất nhiều thứ giữ mình lại; tất nhiên là cũng không có cậu đâu. :-j

Cậu là cái quái gì chứ, là cái suốt ngày lôi tôi ra mà trách móc. Tự dưng nghĩ ngay cả cái việc có thể khiến mình khóc đã là mang lại một cảm giác đáng ghét vì mình không muốn cậu ta đặt nhiều chân vào trong tim mình đến vậy. Người có thể làm mình rớt nước mắt trên quả đất này không nhiều.  You’re not my special ones. haha

Con bệnh xoay chuyển nhanh không thể ngờ, buổi chiều nay ngất lên ngất xuống trong cái kho toàn giày là giày và kết cục phải xin về sớm. Người cứ mềm rủ rù ruuuu. Mày khá lắm, có gỏi nhảy ra đây đấu chân tay bo sao mà cứ “Hà Thị Hạnh” con nhà người ta thế này. À mà mày giỏi thật, virus ạ. hahaaa

Những lúc thế này thì đương nhiên là nhớ nhà. Nhưng mà có nhớ thì nhớ dưới dạng kí tự, vì không dám gọi sợ nhà lại lo.

Giận dỗi đ gì, mệt.

A full of memories day.
Là một đứa mới tình tình tình, ngỗi chiễm chệ giữa căn phòng sực nức mùi sang choảnh tại Eden Hotel *khách sạn này gợi nhớ mình tới cuốn Come back to Eden quá haha*, trước mắt mình đây là một cậu trai cao to vạm vỡ, ăn vận khá có gu và nói cái “sexy voice” mình thấy lâng lâng quá trời. Mình nghĩ mình có làm ở đây bao lâu đi chăng nữa, nhưng trải nghiệm này thật đáng giá và khó có thể quên. Được học thêm bao nhiêu thứ mới, chắc chắn sau này có tiền, 2/3 quãng thời gian trong cuộc đời mình cần phải chăm chút sẽ không bị lệch hướng. Chí ít thì mình cũng biết thế nào là một đôi giày tốt, hoặc lựa làm sao để nó xứng với mình và ngược lại.
Tuy rằng có hơi ngu si một tý dưng mình vẫn muốn đặt những câu hỏi để biết thêm bản chất, mà vốn dĩ người đời nghĩ nó là tự nhiên, nhưng hỏi ai cũng đơ đờ đờ chả múa mép được lời nào. Chỉ trừ có anh Phong - tức Mr. Ni của chúng mình ngày hôm nay.
Đã thế đến tối, chỉ muốn phi về nhà ngày tắp lự, một lời mời mọc dẫn lối chỉ đường cho ảnh đi chơi tối nay nghe vẫn quá ư hấp dẫn. Thế là lại được “bonus” thêm một buổi tối tràn ngập những điều mới mẻ. Một cậu trai với sự nghiệp 3 năm tại ecco - một thương hiệu giày da thuộc top 5 trên toàn địa cầu. Thật là mình thấy đây đúng khẩu vị của mình rồi, thông mình, lịch sự mà rất nhẹ nhàng; chưa kể mắt môi rất đáng yêu và có thần thái. Haha. Anh ta cầm tinh con Hổ, sống một mình và “enjoy” cái sự cô độc dữ lắm. Ngần này tuổi rồi mà chẳng hề nghĩ tới việc kết hôn, “no married”, “no babies” … Vốn đã nhạy cảm, sẵn đây đi cùng ông sếp non, 2 đứa gật gù đoán non đoán già. Chắc là vầy :-? Chắc là thế thì mới lắt léo thế. 
Lúc lượn lờ qua chợ đêm, bọn mình có nhanh tay mua tặng anh một cặp trai gái vận bộ quần áo truyền thống trong cái sắc được coi là “trendy in AW 2014”: tim tím để làm quà. Thế mà về sau nó bị rơi và gãy đôi cổ 2 con đó, anh sếp mình cứ buồn mãi. Nhưng Mr. Ni vỗ vai chấn ai, ở nước ông ấy, người ta tin rằng nếu thế này thì nhất định “dreams will come true”!. Anh sẽ tìm được “true love” trong nay mai thôi.
Uhm. Tự dưng nghĩ.
What exactly am I yearning for?
…
…
P/s: Shishar is soo soo cool. Love it.

A full of memories day.

Là một đứa mới tình tình tình, ngỗi chiễm chệ giữa căn phòng sực nức mùi sang choảnh tại Eden Hotel *khách sạn này gợi nhớ mình tới cuốn Come back to Eden quá haha*, trước mắt mình đây là một cậu trai cao to vạm vỡ, ăn vận khá có gu và nói cái “sexy voice” mình thấy lâng lâng quá trời. Mình nghĩ mình có làm ở đây bao lâu đi chăng nữa, nhưng trải nghiệm này thật đáng giá và khó có thể quên. Được học thêm bao nhiêu thứ mới, chắc chắn sau này có tiền, 2/3 quãng thời gian trong cuộc đời mình cần phải chăm chút sẽ không bị lệch hướng. Chí ít thì mình cũng biết thế nào là một đôi giày tốt, hoặc lựa làm sao để nó xứng với mình và ngược lại.

Tuy rằng có hơi ngu si một tý dưng mình vẫn muốn đặt những câu hỏi để biết thêm bản chất, mà vốn dĩ người đời nghĩ nó là tự nhiên, nhưng hỏi ai cũng đơ đờ đờ chả múa mép được lời nào. Chỉ trừ có anh Phong - tức Mr. Ni của chúng mình ngày hôm nay.

Đã thế đến tối, chỉ muốn phi về nhà ngày tắp lự, một lời mời mọc dẫn lối chỉ đường cho ảnh đi chơi tối nay nghe vẫn quá ư hấp dẫn. Thế là lại được “bonus” thêm một buổi tối tràn ngập những điều mới mẻ. Một cậu trai với sự nghiệp 3 năm tại ecco - một thương hiệu giày da thuộc top 5 trên toàn địa cầu. Thật là mình thấy đây đúng khẩu vị của mình rồi, thông mình, lịch sự mà rất nhẹ nhàng; chưa kể mắt môi rất đáng yêu và có thần thái. Haha. Anh ta cầm tinh con Hổ, sống một mình và “enjoy” cái sự cô độc dữ lắm. Ngần này tuổi rồi mà chẳng hề nghĩ tới việc kết hôn, “no married”, “no babies” … Vốn đã nhạy cảm, sẵn đây đi cùng ông sếp non, 2 đứa gật gù đoán non đoán già. Chắc là vầy :-? Chắc là thế thì mới lắt léo thế. 

Lúc lượn lờ qua chợ đêm, bọn mình có nhanh tay mua tặng anh một cặp trai gái vận bộ quần áo truyền thống trong cái sắc được coi là “trendy in AW 2014”: tim tím để làm quà. Thế mà về sau nó bị rơi và gãy đôi cổ 2 con đó, anh sếp mình cứ buồn mãi. Nhưng Mr. Ni vỗ vai chấn ai, ở nước ông ấy, người ta tin rằng nếu thế này thì nhất định “dreams will come true”!. Anh sẽ tìm được “true love” trong nay mai thôi.

Uhm. Tự dưng nghĩ.

What exactly am I yearning for?

P/s: Shishar is soo soo cool. Love it.

"Tại sao cuộc sống lại chuếnh choáng, mong mang đến vậy".